XEM TIVI TRỰC TUYẾN

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Image11.jpg Mauchuvietbangchuhoadung.png 532245_3001238528323_18538466_n1.jpg Hatinhminhthuong.swf Con_mat_con_lai_5_dong_ke.flv 1hehee_12047023971.jpg Bai_ca_nguoi_giao_vien_nhan_dan.swf DSC_4457.jpg DSC_4452.jpg DSC_44611.jpg MoiNgayToiChonMotNiemVui.mp3 Baitinhcachoem.mp3 Cauchuyenve2hatmam.flv Lephucthd.swf BANNER1.swf Thu_gui_dong_bao_nam_bo_khang_chien.flv My_Son.flv HL63416131.jpg Chuc_tet_Tan_Mao.swf Tinh_yeu_la_gi_ma_bao_nguoi_phai_khoc.flv

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Thanh Thuỷ.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Truyện ngắn > Truyện ngắn Việt Nam >

    ĐẾN MỘT NGÀY



    Đến một ngày chúng ta bỗng nhận ra nhiều điều của cuộc sống, như một căn duyên chợt đến để cảm nhận- theo lời người xưa từng nói là ngộ ra.
    Chúng ta bỗng nhận ra sự xuyên suốt lẽ ra phải có trong cuộc sống mình-khi trời đất tĩnh lặng-khi lòng người chợt lắng xuống tận đáy ký ức tâm hồn. Chúng ta chợt thấy những ngày đã qua dù làm được nhiều việc nhưng chỉ là một quán tính của cảm nhận cùng lòng say mê chiến thắng và sự tự khẳng định mình.
    Một lúc nào đó bỗng nhận ra sự vô tình của bản thân với những giá trị khác và những tấm chân tình của người bạn đã xa. Chúng ta thường nhận ra sự chưa hoàn thiện của người khác mà quên đi của chính mình-khi bản ngã kiêu hãnh và cái tôi chen chân đứng cùng một chỗ, khi chúng ta tự cho tầm nhìn của mình là rộng nhất.
    Chúng ta chợt cảm nhận được quy luật sâu xa của cuộc sống là quá trình cho và nhận. Chúng ta cảm thấy sự tha thứ, bao dung, nhìn nhận lại cũng là một sự cho đi và những tổn thương tinh thần tưởng chừng không có nguồn nào bù đắp trở nên nhẹ nhàng, như cần phải có.
    Chúng ta cảm thấy sự thanh thản, nhẹ nhàng trước những nỗi đau, lỗi lầm, mất mát của ngày hôm qua, sự mới mẻ tinh khôi của ngày hôm nay và đó chính là những gì dành cho ngày mai.
    Có lúc chúng ta nhận ra bầu trời lấp lánh ngàn vì sao hay đen kịt âm u giông tố không ngăn được sự bừng sáng của con tim- ánh sáng rực rỡ của mặt trời chiếu rọi không ấm áp bằng chiếc đèn lồng ký ức tình yêu, và hạnh phúc không phải chỉ là nụ cười mà còn là giọt nước mắt trên bờ vai tin cậy.
    Đến một lúc chúng ta cảm thấy sự thừa thãi của ngôn từ, sự ấm lòng của tình thương thầm lặng, ý nghĩa của sự chia sẻ và điểm thiêng liêng trong sáng của ánh mắt ai đó chợt nhìn ta. Chúng ta cảm nhận được sợi dây kết nối mọi người, điềm tĩnh trong chuyển động, sự trường tồn của cuộc sống và chợt thấy khoảnh khắc của ngày hôm nay ý nghĩa hơn ngày hôm qua.

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thanh Thuỷ @ 20:16 25/05/2009
    Số lượt xem: 676
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến